厅堂
词语解释
厅堂[ tīng táng ]
⒈ 用于聚会、待客等的宽敞房间。
英main hall of building; hall;
引证解释
⒈ 堂屋。
引《魏书·杨播传》:“兄弟旦则聚於厅堂,终日相对。”
《西游记》第七十回:“你看他偏是路熟,转过角门,穿过厅堂。”
国语辞典
厅堂[ tīng táng ]
⒈ 大厅。
引《魏书·卷五八·杨播传》:「兄弟旦则聚于厅堂,终日相对,未曾入内。」
《初刻拍案惊奇·卷一》:「门内大天井,上面一所大厅堂。」
与“厅堂”相关的词语
- zhēn zǐ榛子
- zhēng lóng蒸笼
- wú jīng芜菁
- shǒu dū首都
- zhèn yǔ阵雨
- chéng xìn诚信
- wén míng文明
- píng děng平等
- zhēng liú shuǐ蒸馏水
- zhēng zhēng铮铮
- zhèng yǒu诤友
- gǒu qǐ枸杞
- cí fù慈父
- dì yù地域
- zhuī zǐ锥子
- shī jīng诗经
- zhì chǐ智齿
- fá jīn罚金
- jǐng wèi警卫
- lǐ pǐn礼品
- zhí wù职务
- cún huò存货
- dì bā第八
- zhī jiā gē芝加哥
- zhèn zhèn阵阵
- yín bì银币
- rén jiā人家
- zhèng kè政客
- zhèn yuán震源
- zhuī tǐ锥体
- gé zǐ格子
- wēn gē huá温哥华
- guǒ pǐn果品
- cháo xué巢穴
- zhuǎn zhé diǎn转折点
- zhù lì chē助力车
- zhēng qì蒸气
- jīng pǐn精品
- diàn píng电瓶
- wǔ qì武器